Cho và Nhận
(18/02/2012 08:41 AM)
Bình chọn:
3
|
Xem:
110
|
Tác giả:
Liên |
Điểm cống hiến:
02
Bài dự thi giọt hồng tình nguyện lần 2.hi vọng nhận được sự ủng họ của mọi người.
chúc mọi người vui vẻ sức khỏe....

CHO VÀ NHẬN
Bài dự thi GIỌT HỒNG TÌNH NGUYỆN
Tác giả: Nguyễn Thị Liên – SP Địa lý K35
Một người đàn ông bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kì cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát.
Đi mãi đi mãi, đến khi đôi chân của ông đã sưng lên nhức nhối, ông thấy 1 căn lều: cũ, rách nát, không cửa sổ.
Ông nhìn quanh căn lều và thấy ở 1 góc tối, có 1 cái máy bơm nước cũ và rỉ sét. Tất cả trở nên lu mờ đi bên cạnh cái máy bơm nước, người đàn ông vội vã bước tới, vịn chặt vào tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có 1 giọt nước nào chảy ra cả.
Thất vọng, người đàn ông lại nhìn quanh căn lều. Lúc này, ông mới để ý thấy 1 cái bình nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên bình, ông đọc được dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng cách lấy viên đá cào lên: “Hãy đổ hết nuớc trong bình này vào cái máy bơm. Và trước khi đi, hãy nhớ đổ nước đầy lại vào chiếc bình này”.
Người đàn ông bật cái nắp bình ra, và đúng thật, trong bình đầy nước mát. Bỗng nhiên, người đàn ông rơi vào 1 tình thế bấp bênh. Nếu ông uống ngay chỗ nước trong bình, chắc chắn ông có thể sống sót. Nhưng nếu ông đổ hết nước vào cái bơm cũ gỉ, có thể nó sẽ bơm được nước trong lành từ sâu trong lòng đất - rất nhiều nước.
Ông cân nhắc khả năng của cả hai sự lựa chọn: nên mạo hiểm rót nườc vào máy bơm để có nguồn nước trong lành hay uống nước trong cái bình cũ và coi như không đọc được lời chỉ dẫn? Dù sao, lời chỉ dẫn không biết đã ở đó bao lâu rồi và không biết có còn chính xác nữa không......
Nhưng rồi cuối cùng, ông cũng quyết định rót hết nước váo cái máy bơm. Rồi ông tiếp tục nhấn mạnh cái cần của máy bơm, một lần, hai lần ….chẳng có gì xảy ra cả! Tuy hoảng hốt, nhưng nếu dừng lại, ông sẽ không còn một nguồn hy vọng nào nữa, nên người đàn ông kiên trì bơm lên xuống, lần nữa, lần nữa …. nước mát và trong lành bắt đầu chảy ra từ cái máy bơm cũ kỹ. Người đàn ông vội vã hứng nước vào bình và uống.
Rồi ông hứng đầy bình, dành cho người nào đó có thể không may mắn bị lạc đưòng như ông và sẽ đến đây. Ông đậy nắp bình, rồi viết thêm 1 câu dưới dòng chữ có sẵn trên bình: “Hãy làm theo chỉ dẫn. Bạn phải cho trước khi bạn có thể nhận.”
Đọc câu chuyện trên ắt hẳn mỗi chúng ta ai cũng hiểu được thế nào là giá trị của việc cho và nhận trong cuộc sống. Riêng tôi, mỗi lần đọc lại câu chuyện này tôi lại cảm thấy một điều mới mẻ đang mở ra trước mắt tôi. Lẽ dĩ nhiên rằng, có những thứ rất đơn giản, nhưng học được nó thì khó vô cùng. Tôi tin rằng cho và nhận cũng thế. Cuộc sống rất công bằng, nếu chúng ta biết cho đi, thì đến lúc chúng ta sẽ nhận được những điều tốt đẹp.
“Một giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại”, câu slogan đó đối với tôi như là một phương châm, là lẽ sống, chính nó đã thúc đẩy tôi tham gia vào câu lạc bộ Hiến máu vì cộng đồng từ những ngày đầu bước chân vào giảng đường của ngôi trường Cao đẳng Sư phạm. Lần đầu tiên đọc những dòng chữ này tôi đã cảm thấy rất tâm đắc như câu chuyện tôi vừa kể trên, nó cứ thôi thúc tôi tìm hiểu và tham gia đến bây giờ tôi cảm thấy rất tự hào vì mình cũng chính là một thành viên trong câu lạc bộ.
Trãi qua 5 tháng sinh hoạt trong câu lạc bộ này tôi không những được rèn luyện nhiều kỹ năng sinh hoạt đội nhóm, nhiều kỹ năng hoạt động tập thể mà tôi còn đã nhận ra rằng, cuộc sống này vẫn còn rất nhiều mảnh đời bất hạnh, vẫn còn rất nhiều trái tim cần được sẻ chia, vẫn còn nhiều tâm hồn mỏng manh cần được che chở. Và tôi chợt hiểu ra rằng “hãy cho đi cái mà bạn có, đối với ai đó thì món quà ấy mang một ý nghĩa sâu sắc mà bạn không ngờ”.
Lần đầu tiên tham gia đi hiến máu cùng với các anh chị và bạn bè trong câu lạc bộ là một kỷ niệm không thể nào quên đối với tôi vốn là một cô bé rất nhút nhát và rất “sợ kim tiêm”. Cảm giác mũi kim chích vào da tê buốt luôn ám ảnh tôi từ nhỏ, thế nhưng trong lần sinh hoạt ấy chẳng hiểu sao tôi lại dám đăng ký tham gia hiến máu. Lần đầu tiên ấy đối với tôi là tất cả tâm trạng mà tôi từng trãi qua, từ lo lắng đến hồi hộp, từ căng thẳng đến buồn bã, tất cả đều xuất hiện rồi biến mất và đến bây giờ nghĩ lại tôi vẫn cảm thấy chợt buồn cười.
Buổi sáng hôm ấy, tôi cùng đứa bạn thân nhất học cùng lớp đến địa điểm hiến máu trong tâm trạng rất hồi hộp, cảm giác mũi kim tiêm cứ hiển hiện trong đầu tôi, nhưng đã trót lỡ hứa với các anh chị và bạn bè trong câu lạc bộ rồi nên tôi cứ đánh liều một phen. Bước vào phòng làm thủ tục trước khi hiến máu mà trong đầu rất hoang mang. Làm xong thủ tục khi bước lên bàn cân thì chị y tá chợt phát hiện ra tôi chỉ có 35kg mà thôi, chị nhìn tôi cười rồi bảo “em về nhà ăn uống bồi dưỡng thêm chờ lần sau nhé!”. Lúc đó một cảm giác hụt hẫng đột nhiên xuất hiện, tôi cảm giác mình vừa đánh rơi một vật gì đó rất đáng giá. Dẫu biết rằng mình rất sợ kim tiêm, nhưng khi biết mình “bị loại từ vòng ngoài” tôi cảm thấy rất buồn. Thế là mấy người bảo tôi phải cầm máy ảnh đi làm “phó nháy bất đắc dĩ” chụp ảnh cho mọi người.
Tôi tuy chưa được cho đi những giọt máu tình nguyện của mình như phương châm của câu lạc bộ nhưng tôi hy vọng trong 1 ngày gần nhất sẽ làm được điều đó. Tôi biết có thể tôi không trực tiếp cho nhưng tôi sẽ cố gắng trong việc tuyên truyền cho tất cả mọi người về hoạt động của câu lạc bộ, về những việc làm của tôi và bạn bè tôi đã làm. Hy vọng ngọn lửa hồng trong tôi cũng như tất cả những thành viên của Câu lạc bộ Ngân hàng máu sống sẽ lan tỏa hơi ấm đến khắp mọi nơi…