Rối bời...
(31/01/2012 11:14 PM)
Tác giả:
Thư |
Điểm cống hiến:
18
Bốn năm dài em chờ đợi câu hỏi ấy, sao khi nó đến em lại quá rối bời....Nhưng cho dù em chọn câu trả lời nào đi chăng nữa, hãy hiểu EM LUÔN LUÔN YÊU ANH!

Bốn năm trước chúng ta kết thúc không lí do
Anh như miếng ngon trong mắt bầy sói. Còn em là con sói ngu ngốc, đã ngâm được miếng mồi lại đánh rơi nó không hay, và điều nghiễm nhiên anh trở thành của kẻ khác.
Kết thúc em không ân hận, không hối tiếc, chỉ khóc. Nhưng hàng tháng năm dài sau đó em như người mất một nữa trái tim. Chỉ còn lại một nữa đập thoi thóp trong thế giới ngột ngạt này.
Biết bao nhiều lần em cứ mộng tưởng rằng một ngày nào đó anh trở lại bên em, lại ân cần, cười đùa bên em. Đã có lúc em khát khao điều đó bao nhiêu.
Và cũng có lúc em đã gặp không ít cơn ác mộng, trong cơn mộng em thấy hàng ngàn con sói mang anh xa quá tầm với của em. Rồi lại choàng tỉnh nhận ra chỉ là mơ, nhưng cũng thấy rằng dù là mơ mắt em vẫn đẫm lệ.
Vỡ...
Mọi thứ vỡ tan khi anh yêu một người bạn bên cạnh em. Là lúc em hận cả hai đến tận xương tủy. Anh nhớ chứ, lời nói đó vẫn văng vẳng bên tai em rằng sau em, anh sẽ chẳng yêu ai nữa, trái tim anh sẽ khép lại. Nhưng không em biết trước điều đó, em sẽ không là "cuối cùng" của anh.
Là anh! chính là anh
Người khiến suốt từng ấy năm trái tim em gần như lạnh giá
Cũng có thể em đã yêu một vài người khác anh, nhưng ...
... Sẽ không bao giờ là yêu trọn vẹn, trong sáng và thuần khiết như với anh
Và thay vì tiếp tục yêu ai đó, em chọn cách cô đơn
Em không dám nói là chờ đợi anh suốt từng ấy năm
Nhưng chưa bao giờ em thôi mong mỏi, anh bước về phía em lần nữa
...
Lành...
Bốn năm sau,
Bốn năm cho dù thương nhớ anh biết bao nhiều em vẫn chưa một lần liên lạc hay gặp gỡ anh. Có lẽ vì em sợ một điều mơ hồ nào đó...sợ mình trở nên xấu xa.
Có nhiều người vẫn nói em xấu xa, nhưng với anh, em luôn muốn mình trong sáng, vui vẻ. Nếu em xấu xa và cả thế giới biết điều đó, thì anh vẫn phải là người vĩnh viễn không được biết điều đó.
...
Chúng ta gặp lại nhau, vẫn cách nói chuyện ấy, vẫn điệu cười ấy, vẫn là lòng bàn tay ấm áp ấy, và vẫn cho em cảm giác như xưa.
Và mọi thứ như vượt quá sức tưởng tượng của em
Câu nói em chờ đợi suốt từng ấy năm cuối cùng cũng có thể nghe thấy từ anh
"em và anh có thể bắt đầu lại từ đầu được không"
Vui sướng, ngỡ ngàng và cả lo âu
Chiếc ly vỡ có thể dùng keo dán lại chỉnh tề, nhưng những vết nứt là không thể xóa bỏ.
1 tuần, 2 tuần em luôn phải suy nghĩ
Em gần như rồi tung, mọi thứ cứ quay cuồng
Tình cảm là đồng ý, nhưng lý trí lại chọn không
Em vẫn không thể có được câu trả lời mà em có thể nói với anh.
Em sợ
Rất sợ..
..mình sai lầm.
Nhưng cho dù em chọn câu trả lời nào đi chăng nữa, hãy hiểu EM LUÔN LUÔN YÊU ANH!