"Ấm tình xuân Lần II" hành trình cuối cùng của Tôi với Ngân hàng máu sống (28/12/2011 02:33 PM)

Bình chọn: 2 | Xem: 59 |

Tác giả: Văn Mạnh_ctxh | Điểm cống hiến: 351


Hành trình về đất Phong sơn, chuyến đi cuối cùng với "Ấm tình xuân" mà tôi thật sự nghẹn ngào xúc động. Cảm ơn Mẫn,cảm ơn Hạ chí, Cảm ơn Hồng ân, Đắc Thành, Trà my và nhiều hơn thế nữa.....cảm ơn những con người đã cùng đồng hành với tôi đến với những miền quê nghèo, đã cùng tôi sẽ chia yêu thương cảm xúc với những mảnh đời bất hạnh. Cảm ơn các em của anh.....qua những chuyến đi các em đã cho anh thấy được sự trưởng thành của các em với chính bản thân mình.


Mùa xuân tình nguyện, mùa xuân của những ước mơ. Mùa xuân tình nguyện, mùa xuân của những chuyến đi xa. Mùa xuân tình nguyện, mùa xuân của những phút giây trải lòng với cuộc sống xung quanh với những con người, với những hoàn cảnh , những mảnh đời bất hạnh.

Mùa xuân tình nguyện 2011, có lẻ là cái mùa xuân cuối cùng mà tôi cùng những người bạn thực hiện tại mảnh đất cố đô và có lẻ đây là cái mùa xuân mà sẽ tôi nhớ nhất của khoảng đời sinh viên của mình. Ở nơi ấy, mãnh đất nghĩa tình Phong sơn sẽ còn đọng lại mãi trong tôi với chuyến đi "Ấm tình xuân II ". Chương trình"Ấm tình xuân" đã cùng tôi trải qua với biết bao vùng quê tình nguyện, Mỗi chuyến đi, mỗi vùng đất chúng tôi đến ở nơi đó đều có những còn người chúng tôi sẽ mãi khắc ghi, ở nơi đó có những con người mà chúng tôi luôn thầm mong cho họ được yên vui và hạnh phúc. Lần này, "Ấm tình xuân" ấm tình của những con người, những vùng quê nghèo, nơi mà chúng tôi chọn đến đó là mãnh đất Phong sơn, một xã nghèo miền núi thuộc tỉnh Thừa Thiên Huế. Vượt qua những cơn mưa, đi cùng với với những cái rét run người tê cứng bàn tay trên miền đất mẹ xứ Huế, đoàn chúng tôi cũng đã dừng chân tới với mãnh đất Phong sơn. "Phong sơn" cái tên 2 từ mà có lẻ với ai lần tiên nghe đến cũng phải nhíu mày,chau mắt khi tưởng tượng đến điệp nghĩa của cái tên vùng đất ấy"Vùng núi cao nhiều gió".Nhưng có lẻ cái tên hay cái sức tưởng tượng ấy cũng không gì là lớn lao lắm, không gì có thể ngăn cản được chúng tôi tuổi xuân tình nguyện. Những trái tim mang khát vọng, mang ước mơ, niềm vui, đến với những miền quê nghèo với cái tết ấm tình quê. Lội qua biết bao con đường đất đỏ, nhấp nhô cheo leo trên những con đường ngoằn nghèo bên dòng sông Bồ uống khúc, chúng tôi cũng đặt chân đến được với mảnh đất Phong sơn.

Đặt chân xuống mãnh đất Phong Sơn, có lẻ cái cảm giác đầu tiên đọng lại trong tôi đó là cái ướt run người khắp quần áo, cái kêu lên vì lạnh tê cứng đôi bàn tay của những người anh em trên chuyến hành trình. Khi đoàn chúng tôi đến, lãnh đạo địa phương nơi đây ra đón chúng tôi với những cái bắt tay với những cái ôm thân tình với đoàn khách đến để khảo sát thực tế cho chuyến tình nguyện. Khi tiếp chuyện với chúng tôi,  khi được yêu cầu để giới thiệu về những hộ dân nghèo có hoàn cảnh khó khăn, lãnh đạo địa phương không ngần ngại giới thiệu và cùng đoàn chúng tôi đến với những hộ dân ấy. Hình ảnh đầu tiên tạc đến với chúng tôi,mà có lẻ, không ai phải xót xa và kiềm được cảm xúc. Căn nhà phen tre vạch nát nằm vẻn vẻn bên xóm đất nhỏ sau những buội chuối...cằn cỏi của vùng đất Phong sơn. Khi bước vào căn nhà nhỏ, chúng tôi được chính quyền địa phương giới thiệu là "Phái đoàn tình nguyện về khảo sát" mà chúng tôi cũng hơi chạnh lòng. Nhìn quanh khu nhà chỉ vỏn vẹn có 2 con người trong một gia đình. Người mẹ (Hoàng Thị Dung)phải nằm một chổ với cái chân gãy đau giũa mùa đông giá rét, người con của mẹ (Phan Ngọc Thanh) đã qua cái tuổi 54 với khối u trên vai, với nổi đau mỗi ngày về thể xác với cái trở trời mưa gió. Cái mà để cho họ sống qua ngày, cái để 2 mẹ con tìm từng lon gạo, chén cơm đó là cái quán nhỏ nằm trong nhà với những "cái kẹo, cái bánh"......Khi được chúng tôi hỏi đến cái tết quê hương của những ngày tới thì có lẻ cái im lặng, những tiếng nói không lời cũng làm chúng tôi hiểu được. Tạm biệt gia đình, tạm biệt mẹ và anh chúng tôi cùng đến với một gia đình khác....chân bước đi chúng tôi ngoảnh đầu lại phía ngôi nhà...ngóng theo chúng tôi cái ngật đầu, cái đưa tiễn của anh cũng làm tôi khồng cầm được mắt. "Phong sơn.....chúng con sẽ trở về" đó là lời hứa của trái tim tôi với miền quê nghèo ấy....chúng con sẽ trở lại sẽ cùng anh và mẹ để cùng trang trải dọn dẹp lại gia đình để cùng đón một mùa xuân mới.

Chân cứ mãi bước đi lòng cứ mãi suy nghĩ, rồi chúng tôi cũng dừng lại khi chính quyền địa phương dẫn chúng tôi vào nhà một gia đình thứ 2 của vùng quê Sơn Bồ ấy.( gia đình anh Nguyễn Văn Thêm) Cảm xúc chưa dừng lại.. Khi giờ đây, trước mắt chúng tôi, những đứa trẻ con chạy nhảy giữa cái thời tiết giá rét mà trên người chúng em chỉ là những tấm áo mỏng manh với những thân hình gầy guộc. Ngôi nhà nho nhỏ ấy của đôi vợ chồng đã từ mấy năm nay đã thiếu đi tiếng cười, thiếu đi sự chăm sóc của người mẹ với 5 đứa con thơ. Lấy nhau và sinh được 5 đứa con, người mẹ ấy 7 năm nay phải nằm một chổ với căn bệnh quái ác trong người. Bao nhiêu tiền của, bao nhiêu công sức cũng ra đi nhưng bệnh tình không thiên giảm. Nhìn người vợ nằm đau thương giữa màu đông khi cơn đau quằn quại, thương đàn con nhỏ chưa không lớn nên người.....mà anh nói với chúng tôi cùng những dòng nước mắt, anh cứ nghẹn ngào....."Đã bao mùa xuân qua, mà những đứa trẻ ấy có được đi chơi được quần áo mới như bạn bè hắn đau". Mùa xuân nay lại đến, nơi nơi đâu đâu cũng đầy những sắc vàng tươi, cùng không khí rộn ràng của những ngày tết. Nhưng với gia đình anh với các em thì mùa xuân này cũng như bao ngày bình thương khác....cũng phải trang trải chăm lo từng ngày cho gia đình từ cái ăn, cái thuốc cho người vợ và mấy đứa con nhỏ. Chia tay với gia đình, chia tay với các em...mà lòng tôi xao xuyến....Có lẻ ở bất cứ nơi nào trên đất nước *** Nam này có thể không phải là Phong Sơn nhưng còn biết bao nhiêu con người, biết bao nhiêu hoàn cảnh thương tâm như vậy. Những ánh nhìn của các em ,những nụ cười hồn nhiên, những ước mơ, hoài bảo của những thế hệ......Chúng ta phải làm gì đây, khi chúng ta còn là những sinh viên..... Chia  tay với Phong sơn về với Tp Huế....mà chúng tôi những con người đi với cuộc hành trình không phải xót thương và nhớ mãi lời hứa " Phong sơn ngày trở về".......Chúng tôi sẽ trở  về với mùa xuân, với tình người, về với những ước mơ của mùa xuân ấm áp......

Và như thế......Một buổi sáng 25/12/2011 theo kế hoạch của chương trình "Ấm tình xuân". Chúng tôi lại về với Phong sơn......nơi mà tôi đã nghẹn ngào cảm xúc với chuyến đi khảo sát trước. Rời thành phố Huế mộng mơ, rời nơi thị thành sầm uất với những trò vui với cuộc sống quen thuộc của thị thành. Từ mờ sáng hơn 20 người chúng tôi cùng hành quân lên đường về lại với mãnh đất Phong sơn. Cái lạnh của Huế, cái run run cùng những giọng nói"ra hơi khói"cũa những con người cùng chung chí hướng, cùng chung những ứoc mơ lên đường lên đường về với vùng đất mẹ. 70 Km....một chặng đường.....một thử thách ý chí con người. Chúng tôi đã vượt qua.....Chúng tôi cũng đã đến được với gia đình......cũng lần này......chính quyền địa phương đã đến rất sớm để đón tiếp chúng tôi. Với những hành trang mang theo....chúng tôi cùng các bạn đến với gia đình của mẹ và gia đình anh Thêm như đợt trước chúng tôi đã về. Trao 2 suất quà, cùng gia đình trang hoàng lại nhà của, bắt lại hệ thống điện, sữa chữa đường ...niềm vui của chúng tôi càng được nhân lên khi hoàn thành công việc được như ngoài dự kiến......Nhìn ánh mắt của những đứa trẻ với niềm vui khi chúng tôi trở lại, Nụ cười của anh Thêm cũng chan chứa khi hệ thống điện nhà đã được thắp sáng, khang trang hơn xưa những người như chúng tôi cũng thật hạnh phúc. Tuy là những món quà nhỏ bé của mùa xuân đang về, sự chung tay của các những trái tim tình nguyện với những miền đất nghèo mà chúng tôi đã trao tặng. Hy vọng gia đình của mẹ của anh sẽ ấm lòng hơn, bên cạnh mùa xuân này vẫn có chúng con, bên cạnh các em vẫn có các anh, các chị dù chia tay Phong sơn để đến với một miền quê khác, với những gia đình hoàn cảnh khác. Nhưng ở đâu đó với đây các con vẫn cầu mong cho gia đình mẹ, gia đình anh và những con người ở Phong sơn đón một mùa xuân thật yên vui và hạnh phúc. Chia tay Phong Sơn khi trời đã tối, chia tay với những con người quê chân thật, yêu thương. Chúng tôi lên đường trở về mà lòng chan chứa.

Hành trình về đất Phong sơn, chuyến đi cuối cùng với "Ấm tình xuân" mà tôi thật sự nghẹn ngào xúc động. Cảm ơn Mẫn,cảm ơn Hạ chí, Cảm ơn Hồng ân, Đắc Thành, Trà my và nhiều hơn thế nữa.....cảm ơn những con người đã cùng đồng hành với tôi đến với những miền quê nghèo, đã cùng tôi sẽ chia yêu thương cảm xúc với những mảnh đời bất hạnh. Cảm ơn các em của anh.....qua những chuyến đi các em đã cho anh thấy được sự trưởng thành của các em với chính bản thân mình. Cố lên các em của anh nhé.....không chỉ Phong Sơn.....mà còn nhiều vùng quê nửa đang chờ các em đến...còn nhiều gia đình như mẹ Dung; anh Thêm trên rất nhiều vùng quê *** đang cần các em. "Ấm tình xuân Lần III" hy vọng các em sẽ tiếp lửa......sẽ đến với nhiều hơn nữa những vùng quê. "Ấm tình xuân Lần III" thành công nhé. Phong sơn....hẹn ngày ta trở lại......hẹn ngày ta trở về với cuộc sống mới ấm no, giàu đẹp.    

Mạnh Văn Nguyễn

Hãy cùng cảm nhận chia sẽ với Mạnh Văn Nguyễn với cuộc thi Mùa Xuân Tình Nguyện

http://vicongdong.vn/vanmanh_ctxh?cntab=nhatky&cnaction=xemnhatky&id=48654130

FaceBook   

Tin mới hơn


BÌNH LUẬN (3) Danh sách bình luận tự cập nhật sau mỗi 30 giây. Bạn không cần ấn F5.

  • inem_pro (01:07 - Ngày 09.01.2012)

    và tôi cũng thế. chuyến đi tình nguyện cuối cùng của quảng đời sinh viên,một ngày trọn vẹn nghĩa tình và ấm áp niềm vui hạnh phúc

     
  • thangsport (09:52 - Ngày 30.12.2011)

    chuong trinh day y nghia

     
  • Nguyễn Đức Lộc (10:33 - Ngày 28.12.2011)

     vote cho Mạnh đẹp zai

     
Trang 1 / 1

VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN

Bạn cần đăng nhập để có thể bình luận.

Trở về đầu trang

Đang tải...
Đang tải...
Đang tải...

Website: http://hienmau.vicongdong.vn
Forum: 
http://hienmau.cdsphue.net
Facebook: 
http://www.facebook.com/hienmauhue